Bí Danh:
Mật Mã:
Đăng Ký / Register
Tìm Tiểu Sử Nhạc Sĩ
VietSingle - Tìm Bạn Chat - Trò Chuyện Hát Karaoke Xem Video Nhạc Music Nấu Ăn Truyện & Thơ Từ Điển
Mục Lục
Nhạc Music Video
Nhạc Hay Tuyển Chọn
Nhạc Thiếu Nhi Video
Karaoke Video
Nhạc Tân Cổ Video
Cải Lương Video
Nhạc Midi
Lời Nhạc (Lyric)
Nhạc có Nốt (Music Sheet)
Hình Ảnh Ca Sĩ
Hình Ảnh Nghệ Sĩ
Tin Tức Ca Sĩ
Tin Tức Nghệ Sĩ
Phỏng Vấn Nghệ Sĩ Video
Tiểu Sử Ca Sĩ
Tiểu Sử Nhạc Sĩ
Tiểu Sử Nghệ Sĩ
Tiểu Sử Nghệ Sĩ » Tiểu Sử Lê Dương Bảo Lâm


    Lê Dương Bảo Lâm sinh năm 1989, tại Long Thành Đồng Nai, anh vất vả nuôi sống bản thân để theo nghề diễn. Là Quán quân của chương trình cười xuyên việt.
    
    Xưa giờ thì khán giả vốn quen mắt với một diễn viên múa lửa là nữ với thân hình khá gợi cảm trong những bộ bikini hai mảnh. Bởi thế dù cố gắng tập tạ để mà có hình thể đẹp và khá nam tính, vẫn không ít lần tôi đã bị chỉ trỏ là “pêđê múa lửa” kèm theo đó nhiều lời miệt thị, diễn viên Lê Dương Bảo Lâm đã trải lòng.
    
    Dư âm chiến thắng của cuộc thi “Cười xuyên Việt” cho đến tận lúc này vẫn còn đang vang trong tôi. Chúng lẫn đâu đó là giữa bộn bề phố xá, và giữa những chuyến xe khá tấp nập, khi tạp âm lắng xuống thì hiển nhiên sẽ hiện hữu. Những tràng pháo tay,và những tiếng reo hò, những cái ôm đã siết chặt của bạn bè, của nhiều khán giả đã thương yêu mình. Thứ cảm giác rất sung sướng, háo hức pha lẫn cả bất ngờ quây chặt tim tôi, tựa hồ thác lũ đã được khơi dòng.
    
    Đã có lúc tôi đã tưởng tim mình đã ngừng đập, thời gian ngừng trôi để mà tôi chạm vào khoảnh khắc ấy. Tôi sẽ không bao giờ có thể cho phép mình lãng quên giây phút lóng lánh, và lạ lùng như là truyện cổ tích. Giây phút mà tên tôi đã được réo gọi với tất cả những niềm hân hoan, òa vỡ cả nụ cười và lẫn nước mắt. Đời tôi ngót nghét gần ba mươi tuổi đầu mới được khóc một lần để thỏa thuê. Những giọt nước mắt của sự hạnh phúc. Cuộc đời tôi đã thực sự đã sang một trang – những trang đời mà trước đây có nằm mơ thì tôi cũng sẽ không dám mơ đến.
    
    Cha mẹ của tôi quanh năm bán mặt cho đất và bán lưng cho trời ở miệt Long Thành, và Đồng Nai. Cả gia đình có bốn miệng ăn trông chờ vào mấy công đất mà ông bà để lại, mùa nào thức ấy. Hết dưa thì tới sắn, hết sắn thì tới bí, ba má tôi không khi nào cho đất ngơi nghỉ. Đời nông dân thì cực vô cùng. Đất rộng thì rộng, và làm cật lực mà nghèo thì vẫn hoàn nghèo. Hễ vô mùa thì vườn nào cũng như là vườn nào, trái trĩu quả mà thương lái thì không thèm ngó ngàng. Nhiều lúc ba tủi muốn bỏ đi cho rồi, song nhìn cây mướt lá, hay trái non tơ trổ đồng, hoa nhú nụ, thì ba lại cặm cụi gánh nước để tưới cho cây. Tiền bán được chẳng bõ công chăm cây, hay hái trái.
    
    Gương mặt cha mẹ mình cũng sạm cháy theo cơn gió nồng thổi qua mùa khô nảy lửa, cho hết ngày này và qua ngày khác, hết năm này và qua năm khác, lại hắt hiu với mưa bão đành hanh. Có những ngày thì cả nhà ngồi quanh mâm cơm, xì xụp với món bí.
    
    Anh em tôi càng lớn, thì chuyện học hành lại càng tốn kém. Mẹ thấy bám ruộng đất hoài thì không ổn bèn xin đi làm công nhân may lưới. Đều đặn cả ngày 3 ca, mẹ cọc cạnh đạp xe gần hai chục cây số, sớm đi thì tối mịt mới về. Mọi sinh hoạt ở trong nhà đều trông chờ vào số lương ít ỏi của mẹ. Cha chắt chiu mua được một con bò, vừa cắt cỏ nuôi bò, lại vừa miệt mài với bí, với cây sắn. Vậy đó mà cha mẹ cắt củm nuôi hai anh em tôi học nên người. Kiên quyết không bán đất ông bà đã để lại. Nhắc chuyện này, thì tôi giận bản thân mình ghê lắm.
    
    Lê Dương Bảo Lâm.
    
    Hồi theo học ở tại phố, lụi đụi hoài, có bữa tôi đói meo, gọi về nhà nghe cha mẹ kể khổ, tôi thấy mình như là đứng trên cánh đồng chang chang nắng,hay bốn bề trống không, hay nắng lóa cả mắt. Những dây bí xanh đang bò lan dưới ruộng làm sao có thể che được nắng ở trên đầu. Tôi vừa buồn,lại vừa tủi, nằn nì, mẹ ơi thôi thì mẹ bán bớt miếng đất đi, cho con theo học cái nghề này đi, cha mẹ cũng có thể đỡ vất vả. Mẹ nghe rồi lại lặng thinh. “Thôi mẹ cúp máy, để khỏi tốn tiền điện thoại”. Rồi chạy vạy đâu đó được ít tiền thì gởi lên cho tôi.
    
    Mẹ nói để từ từ thì mẹ làm rồi trả cho người ta chớ mẹ sẽ không bán đất đâu… Xấp biên lai ngân hàng mẹ gởi, tôi đã vẫn còn giữ đến giờ. Mỗi lần nhìn thấy nó là mỗi lần tôi rớt nước mắt. Bí dây chằng dây níu vậy để mà giữ lòng người với đất hay là tình thương của cha mẹ tôi với ruộng đồng, với hai đứa con theo thời gian thì càng lúc càng đầy?
    
    Tốt nghiệp phổ thông trung học,thì cha mẹ tính cho tôi học ngành nào đó ổn ổn đặng sau này tôi thoát ruộng vườn, không phải dãi nắng và dầm sương. Tôi xin thi ngành diễn viên. Hồi đầu, thì gia đình cản nhưng nghĩ bụng chắc là đi thi cho vui chớ đậu sao mà đậu được, thôi kệ cho nó thi một lần đặng biết với người ta.
    
    Năm đó thì có lẽ do tôi vừa xấu, vừa quê nên tôi thi rớt, về quê an phận học ngành kế toán, vừa xin chân tiếp viên đặng có tiền mà xoay sở. Có điều càng học thì càng không thấy mê, mà mỗi lần tôi xem phim, xem kịch trên tivi thấy các anh chị diễn thì tôi mê bỏ cả cơm. Tôi năn nỉ cha mẹ cho tôi thi lại vô trường sân khấu, cha cản rất dữ lắm. Cậu út tôi thì kiên quyết hơn, học cái gì cho có tương lai chớ mà mày học cái đó đặng đi diễn đình diễn miếu hả mày, cứ đòi học hoài. Tôi biết lần này gia đình tôi quyết thiệt nên trốn nhà lên Sài Gòn để thi lại lần nữa.
    
    Người đã cứu vớt cuộc đời của tôi năm đó là thầy Công Ninh, nếu không được sát điểm đậu về phần thi năng khiếu, có lẽ giờ thì tôi đã sáng đi chiều về với công việc ở một công ty nào đó rồi. Niềm vui chưa kịp đến thì nỗi lo lại ập tới. Tiền nhà, tiền học,cả tiền ăn, đủ thứ tiền hết. Các bạn trong trường sân khấu ai cũng rất đẹp, cũng xinh, tôi thì lại lọ mọ dở cà mèn cơm để theo ăn, ba lô có đúng hai bộ đồ thể dục, vừa học lại vừa tập bài. Bộ này ướt mồ hôi, thì thay ra, treo lên cho ráo, để bộ kia ướt tiếp thì đổi. Nhiều bữa nghĩ trong bụng, tôi tủi thân lắm. Nhưng có lẽ, chính vì sự tủi thân đó mà tôi đã gắng học và rất mê nghề. Hôm nào học xong tôi cũng ra công viên 23 tháng 9 để tập bài. Tập đã thì tôi ghé qua lớp mấy anh chị học đạo diễn. Ai cần gì là tôi lại nhiệt tình phụ vô. Rồi tôi kiêm luôn cái chân trợ lý, nấu mì, hay mua bánh mì, dọn dẹp, bày biện cảnh trí của sân khấu.
    

Source: vnexpress

Tên Bài Báo về Lê Dương Bảo LâmNgày Đăng
 Hoài Linh, Việt Hương Diện Đồ Đôi Song Ca 13 Tháng 06, 2015
 Trấn Thành Bật Khóc Khi Xem Tiểu Phẩm Về Loài Chó 25 Tháng 05, 2015
Lê Dương Bảo Lâm Hài Kịch
» Kép Tư Bền
» Anh Cứ Đi Đi
» Bể Kèo
» Mê Tín Đành Câm Nín
» Xóm Trọ Dậy Sóng
» Chạy Xe Ôm
» Giành Gái
» Tình Thân
» Tánh Kỳ Quá